酬郭先辈

宋代 徐铉
太原郭夫子,行高文炳蔚。弱龄负世誉,一举游月窟。 仙籍第三人,时人故称屈。昔余吏西省,倾盖名籍籍。 及我窜群舒,向风心郁郁。归来暮江上,云雾一披拂。 雷雨不下施,犹作池中物。念君介然气,感时思奋发。 示我数篇文,与古争驰突。彩褥粲英华,理深刮肌骨。 古诗尤精奥,史论皆宏拔。举此措诸民,何忧民不活。 吁嗟吾道薄,与世长迂阔。顾我徒有心,数奇身正绌。 论兵属少年,经国须儒术。夫子无自轻,苍生正愁疾。
tài yuán guō   xíng gāo wén bǐng wèi ruò líng shì   yóu yuè
xiān sān rén   shí rén chēng 西 shěng   qīng gài míng
cuàn qún shū   xiàng fēng xīn guī lái jiāng shàng   yún
léi xià shī   yóu zuò chí zhōng niàn jūn jiè rán   gǎn shí fèn
shì shù piān wén   zhēng chí cǎi càn yīng huá   shēn guā
shī yóu jīng ào   shǐ lùn jiē hóng cuò zhū mín   yōu mín huó
jiē dào báo   shì zhǎng kuò yǒu xīn   shù shēn zhèng chù
lùn bīng shǔ shào nián   jīng guó shù qīng   cāng shēng zhèng chóu