酬郭十五受判官

唐代 杜甫
才微岁老尚虚名,卧病江湖春复生。药裹关心诗总废, 花枝照眼句还成。只同燕石能星陨,自得隋珠觉夜明。 乔口橘洲风浪促,系帆何惜片时程。
cái wēi suì lǎo shàng míng   bìng jiāng chūn shēng yào guǒ guān xīn shī zǒng fèi  
huā zhī zhào yǎn hái chéng zhǐ tóng yān shí néng xīng yǔn   suí zhū jué míng
qiáo kǒu zhōu fēng làng   fān piàn shí chéng