酬关西故人

明代 王恭
故人迹疏情尚尔,新人面好心犹异。当时唯恐结交稀,零落相知竟谁是。 昨日方开北海樽,今朝又署翟公门。世情反覆徒为尔,人生贵贱那可论。 自从落拓风尘久,岁月蹉跎世看丑。羡君闭门但读书,知君得钱即沽酒。 我亦辞君向白云,山中猿鹤可为群。秋来偏是凌霜柏,五粒松脂堪寄君。
rén shū qíng shàng ěr   xīn rén miàn hǎo xīn yóu dāng shí wéi kǒng jié jiāo   líng luò xiāng zhī jìng shuí shì
zuó fāng kāi běi hǎi zūn   jīn zhāo yòu shǔ gōng mén shì qíng fǎn wéi ěr   rén shēng guì jiàn lùn
cóng luò tuò fēng chén jiǔ   suì yuè cuō tuó shì kàn chǒu xiàn jūn mén dàn shū   zhī jūn qián jiǔ
jūn xiàng bái yún   shān zhōng yuán wèi qún qiū lái piān shì líng shuāng bǎi   sōng zhī kān jūn