筹峰歌为长乐尹王道斋赋

明代 王恭
海上群峰一峰别,群山向下如丘垤。云开华顶见琉球,天尽沧波带吴越。 元气鸿濛湿不飞,凉霜五月袭人衣。迥临飞鸟空青外,始识筹峰天下稀。 石林阴洞何冥密,万籁天声散秋色。南涧飞泉鹤梦清,太阴积雨龙漦白。 我闻伸蒙子,云卧清晖里。一旦金马门,名高此山水。 忆昨伸蒙骂贼时,悠悠往事亦堪悲。支离一代忠臣义,感激千秋达士知。 郎官作县先名节,独访遗踪吊前列。载酒唯浇石上苔,回鞭不醉山中月。 东山歌酒兰亭笔,疏散当年竟何益。愿君遗爱比桐乡,功名记在筹峰石。
hǎi shàng qún fēng fēng bié   qún shān xiàng xià qiū dié yún kāi huá dǐng jiàn liú qiú   tiān jǐn cāng dài yuè
yuán hóng 鸿 méng shī 湿 fēi   liáng shuāng yuè rén jiǒng lín fēi niǎo kōng qīng wài   shǐ shí chóu fēng tiān xià
shí lín yīn dòng míng   wàn lài tiān shēng sàn qiū nán jiàn fēi quán mèng qīng   tài yīn lóng chí bái
wén shēn méng zi   yún qīng huī dàn jīn mén   míng gāo shān shuǐ
zuó shēn méng zéi shí   yōu yōu wǎng shì kān bēi zhī dài zhōng chén   gǎn qiān qiū shì zhī
láng guān zuò xiàn xiān míng jié   fǎng 访 zōng diào qián liè zài jiǔ wéi jiāo shí shàng tái   huí biān zuì shān zhōng yuè
dōng shān jiǔ lán tíng   shū sàn dāng nián jìng yuàn jūn ài tóng xiāng   gōng míng zài chóu fēng shí