愁春未醒 春草

明代 许锐
如袍更绿,比带还青。沙暖泥香处、东风送暖始星星。 斗草人偏丽,寻芳去步轻盈。鞋边细踏,裙边微扫,未必无情。 再望平皋,浅深迷蝶,断续流莺。夕阳外萋萋冉冉,忒觉分明。 恨绪愁丝,似他刬尽又重生。王孙何在?年年岁岁,春信难凭。
páo gèng 绿   dài hái qīng shā nuǎn xiāng chù dōng fēng sòng nuǎn shǐ xīng xing      
dòu cǎo rén piān   xún fāng qīng yíng xié biān qún   biān wēi sǎo wèi   qíng    
zài wàng píng gāo   qiǎn shēn dié   duàn liú yīng yáng wài rǎn rǎn   jué fēn míng    
hèn chóu   shì chǎn jìn yòu zhòng shēng wáng sūn zài nián   nián suì suì chūn   xìn nán píng