酬处才上人

宋代 王禹偁
我闻三代淳且质,华华人熙熙信佛。 茹蔬剃发在西戎,胡法不敢干华风。 周家子孙何不肖,奢淫惛乱隳王道。 秦皇汉帝又杂霸,只以威刑取天下。 苍生哀苦不自知,从此中国思蛮夷。 无端更作金人梦,万里迎来万民重。 为君为相犹归依,嗤嗤聋俗谁敢非。 若教都似周公时,生民岂肯须披缁。 可怜嗷嗷避征役,半入金田不耕织。 君子之道动即穷,亦有贤达藏其中。 上人来自九华山,叩门遗我琼瑶编。 铮铮五轴余百篇,定交仍以书为先。 书中不说经,文中不言佛, 有心直欲兴文物。感师自远来相亲, 为师画卦成同人。出门无咎非群分, 袈裟墨绶何足云。
wén sān dài chún qiě zhì   huá huá rén xìn  
shū zài 西 róng   gǎn gàn huá fēng  
zhōu jiā sūn xiào   shē yín hūn luàn huī wáng dào  
qín huáng hàn yòu   zhǐ wēi xíng tiān xià  
cāng shēng āi zhī   cóng zhōng guó mán  
duān gèng zuò jīn rén mèng   wàn yíng lái wàn mín zhòng  
wèi jūn wèi xiāng yóu guī   chī chī lóng shuí gǎn fēi  
ruò jiào dōu shì zhōu gōng shí   shēng mín kěn  
lián áo áo zhēng   bàn jīn tián gēng zhī  
jūn zi zhī dào dòng qióng   yǒu xián cáng zhōng  
shàng rén lái jiǔ huà shān   kòu mén qióng yáo biān  
zhēng zhēng zhóu bǎi piān   dìng jiāo réng shū wèi xiān  
shū zhōng shuō jīng   wén zhōng yán  
yǒu xīn zhí xīng wén gǎn shī yuǎn lái xiāng qīn    
wèi shī huà guà chéng tóng rén chū mén jiù fēi qún fēn    
jiā shā shòu yún