酬程忠彦见赠

宋代 黄裳
与子邂逅春闱中,子未及壮文何雄。淡书名姓青云旁,天风吹我襟怀香。 巨源耻作寻常流,洪涛忽驾西江秋。剽窃袭蹈非子情,伯乐一睨人皆惊。 乃更退托多楚狂,谓我有感潭中央。腰间跃去为龙藏,斗牛下接亭亭光。 尝言文章气所寓,养气未及柔与刚。乌能发露与剑比,而不与我非其长。 红尘丹汉不足较,傥来勿使心常忙。安得小艇剑溪上,与子邂逅飞双桨。 满溪烟雨芦花春,渔人一曲声无尘。夜明潭上人初静,神明欲腥奸与佞。 宝气深盘盘不得,直上群阴俱失色。此时与子同行藏,倚楼人往空斜阳。
zi xiè hòu chūn wéi zhōng   zi wèi zhuàng wén xióng dàn shū míng xìng qīng yún páng tiān   fēng chuī jīn huái xiāng 怀    
yuán chǐ zuò xún cháng liú   hóng tāo jià 西 jiāng qiū piāo qiè dǎo fēi qíng   rén jiē jīng    
nǎi gèng tuì 退 tuō duō chǔ kuáng   wèi yǒu gǎn tán zhōng yāng yāo jiān yuè wèi lóng cáng dòu   niú xià jiē tíng tíng guāng    
cháng yán wén zhāng suǒ   yǎng wèi róu gāng néng jiàn ér   fēi zhǎng    
hóng chén dān hàn jiào   tǎng lái shǐ 使 xīn cháng máng ān xiǎo tǐng jiàn shàng   zi xiè hòu fēi shuāng jiǎng    
mǎn yān huā chūn   rén shēng chén míng tán shàng rén chū jìng shén   míng xīng jiān nìng    
bǎo shēn pán pán   zhí shàng qún yīn shī shí zi tóng háng cáng   lóu rén wǎng kōng xié yáng