酬常之

宋代 许及之
连朝晴霁有何营,静对脩篁照眼青。旌节花迎门外客,发扬荷傍水边亭。 双呼鸠语元无据,一个蝉声已可听。鹊鹊飞来还送喜,吉丁新句遣家丁。
lián zhāo qíng yǒu yíng   jìng duì xiū huáng zhào yǎn qīng jīng jié huā yíng mén wài   yáng bàng shuǐ biān tíng    
shuāng jiū yuán   chán shēng tīng què què fēi lái huán sòng   dīng xīn qiǎn jiā dīng