惆怅吟

唐代 张泌
秋风丹叶动荒城,惨澹云遮日半明。 昼梦却因惆怅得,晚愁多为别离生。 江淹彩笔空留恨,壮叟玄谭未及情。 千古怨魂销不得,一江寒浪若为平。
qiū fēng dān dòng huāng chéng   cǎn dàn yún zhē bàn míng
zhòu mèng què yīn chóu chàng   wǎn chóu duō wéi bié shēng
jiāng yān cǎi kōng liú hèn   zhuàng sǒu xuán tán wèi qíng
qiān yuàn hún xiāo   jiāng hán làng ruò wéi píng