惆怅诗十二首

唐代 王涣
八蚕薄絮鸳鸯绮,半夜佳期并枕眠。 钟动红娘唤归去,对人匀泪拾金钿。 李夫人病已经秋,汉武看来不举头。 得所浓华销歇尽,楚魂湘血一生休。 谢家池馆花笼月,萧寺房廊竹飐风。 夜半酒醒凭槛立,所思多在别离中。 隋师战舰欲亡陈,国破应难保此身。 诀别徐郎泪如雨,镜鸾分后属何人。 七夕琼筵随事陈,兼花连蒂共伤神。 蜀王殿里三更月,不见骊山私语人。 夜寒春病不胜怀,玉瘦花啼万事乖。 薄幸檀郎断芳信,惊嗟犹梦合欢鞋。 呜咽离声管吹秋,妾身今日为君休。 齐奴不说平生事,忍看花枝谢玉楼。 青丝一绺堕云鬟,金剪刀鸣不忍看。 持谢君王寄幽怨,可能从此住人间。 陈宫兴废事难期,三阁空馀绿草基。 狎客沦亡丽华死,他年江令独来时。 晨肇重来路已迷,碧桃花谢武陵溪。 仙山目断无寻处,流水潺湲日渐西。 少卿降北子卿还,朔野离觞惨别颜。 却到茂陵唯一恸,节毛零落鬓毛斑。 梦里分明入汉宫,觉来灯背锦屏空。 紫台月落关山晓,肠断君恩信画工。
cán yuān yāng   bàn jiā bìng zhěn mián
zhōng dòng hóng niáng huàn guī   duì rén yún lèi shí jīn diàn
rén bìng jīng qiū   hàn kàn lái tóu
de suǒ nóng huá xiāo xiē jǐn   chǔ hún xiāng xuè shēng xiū
xiè jiā chí guǎn huā lóng yuè   xiāo fáng láng zhú zhǎn fēng
bàn jiǔ xǐng píng kǎn   suǒ duō zài bié zhōng
suí shī zhàn jiàn wáng chén   guó yìng nán bǎo shēn
jué bié láng lèi   jìng luán fēn hòu shǔ rén
qióng yán suí shì chén   jiān huā lián gòng shāng shén
shǔ wáng diàn 殿 sān gēng yuè   jiàn shān rén
hán chūn bìng shèng huái 怀   shòu huā wàn shì guāi
xìng tán láng duàn fāng xìn   jīng jiē yóu mèng huān xié
shēng guǎn chuī qiū   qiè shēn jīn wèi jūn xiū
shuō píng shēng shì   rěn kàn huā zhī xiè lóu
qīng liǔ duò yún huán   jīn jiǎn dāo míng rěn kàn
chí xiè jūn wáng yōu yuàn   néng cóng zhù rén jiān
chén gōng xīng fèi shì nán   sān kōng 绿 cǎo
xiá lún wáng huá   nián jiāng lìng lái shí
chén zhào chóng lái   táo huā xiè líng
xiān shān duàn xún chù   liú shuǐ chán yuán jiàn 西
shǎo qīng jiàng běi zi qīng hái   shuò shāng cǎn bié yán
què dào mào líng wéi tòng   jié máo líng luò bìn máo bān
mèng fēn míng hàn gōng   jué lái dēng bèi jǐn píng kōng
tái yuè luò guān shān xiǎo   cháng duàn jūn ēn xìn huà gōng