惆怅诗九首

唐代 顾甄远
魂黯黯兮情脉脉,帘风清兮窗月白。 梦惊枕上炉烬销,不见蕊珠宫里客。 禁漏声稀蟾魄冷,纱厨筠簟波光净。 独坐愁吟暗断魂,满窗风动芭蕉影。 别恨离肠空恻恻,风动虚轩池水白。 莫言灵圃步难寻,有心终效偷桃客。 愁遇人间好风景,焦桐韵满华堂静。 鉴鸾钗燕恨何穷,忍向银床空抱影。 绿槐影里傍青楼,陌上行人空举头。 烟水露花无处问,摇鞭凝睇不胜愁。 役尽心神销尽骨,恩情未断忽分离。 平生此恨无言处,只有衣襟泪得知。 浓醪艳唱愁难破,骨瘦魂消病已成。 若为多罗年少死,始甘人道有风情。 泪满罗衣酒满卮,一声歌断怨伤离。 如今两地心中事,直是瞿昙也不知。 横泥杯觞醉复醒,愁牵时有小诗成。 早知惹得千般恨,悔不天生解薄情。
hún àn àn qíng   lián fēng qīng chuāng yuè bái
mèng jīng zhěn shàng jìn xiāo   jiàn ruǐ zhū gōng
jìn lòu shēng chán lěng   shā chú yún diàn guāng jìng
zuò chóu yín àn duàn hún   mǎn chuāng fēng dòng jiāo yǐng
bié hèn cháng kōng   fēng dòng xuān chí shuǐ bái
yán líng nán xún   yǒu xīn zhōng xiào tōu táo
chóu rén jiān hǎo fēng jǐng   jiāo tóng yùn mǎn huá táng jìng
jiàn luán chāi yàn hèn qióng   rěn xiàng yín chuáng kōng bào yǐng
绿 huái yǐng bàng qīng lóu   shàng xíng rén kōng tóu
yān shuǐ huā chǔ wèn   yáo biān níng shèng chóu
jìn xīn shén xiāo jǐn   ēn qíng wèi duàn fēn
píng shēng hèn yán chù   zhǐ yǒu jīn lèi zhī
nóng láo yàn chàng chóu nán   shòu hún xiāo bìng chéng
ruò wéi duō luó nián shào   shǐ gān rén dào yǒu fēng qíng
lèi mǎn luó jiǔ mǎn zhī   shēng duàn yuàn shāng
jīn liǎng xīn zhōng shì   zhí shì tán zhī
héng bēi shāng zuì xǐng   chóu qiān shí yǒu xiǎo shī chéng
zǎo zhī qiān bān hèn   huǐ tiān shēng jiě qíng