酬蔡尉秘校

宋代 郭祥正
环峰雨过烟岚披,君醉兀兀骑驴归。明朝大字送满箧,乃是醉扫琅琊诗。 阳冰篆笔昔未有,铁索礧碨缠蛟螭。禹称八咏不足数,永叔烂浸镌瑶碑。 山光水润洗出大古色,更后敢作知为谁。爱君胆大少且锐,搀剔缺漏笔补之。 飘然一别今七载,取读往往生光辉。宁知流落尚为尉,潇湘邂逅令人嚱。 又致新章溢编楮,遣仆买酒烹黄鸡。伊予齿发更衰落,固异往昔相逢时。 举杯未尽辄醉倒,跟吻虽强难扶持。人生老去百无益,谈新忆故惟伤悲。 劝君休吟亦勿饮,橛株拘坐真忘机。死生终始了为一,清风为我炎天吹。
huán fēng guò yān lán   jūn zuì guī míng cháo sòng mǎn qiè nǎi   shì zuì sǎo láng shī    
yáng bīng zhuàn wèi yǒu   tiě suǒ léi wèi chán jiāo chī chēng yǒng shù yǒng   shū làn jìn juān yáo bēi    
shān guāng shuǐ rùn chū   gèng hòu gǎn zuò zhī wèi shuí ài jūn dǎn shǎo qiě ruì chān   quē lòu zhī    
piāo rán bié jīn zài   wǎng wǎng shēng guāng huī níng zhī liú luò shàng wèi wèi xiāo   xiāng xiè hòu lìng rén    
yòu zhì xīn zhāng biān chǔ   qiǎn mǎi jiǔ pēng huáng chǐ 齿 gèng shuāi luò   wǎng xiāng féng shí    
bēi wèi jǐn zhé zuì dào   gēn wěn suī qiáng nán chí rén shēng lǎo bǎi tán   xīn wéi shāng bēi    
quàn jūn xiū yín yǐn   jué zhū zuò zhēn wàng shēng zhōng shǐ le wèi qīng   fēng wèi yán tiān chuī