酬别郑寒村

清代 查慎行
阑风伏雨兼旬卧,晴路一钩新月破。帘前暑退得新凉,门外泥深成坎坷。 此时有客过言别,躄躠毛驴压归驮。囊空邻酒赊不来,醒眼相看但愁坐。 一篇削稿辱佳序,七字留诗惭属和。余才弇陋非尔敌,强以珠玑承咳唾。 甬东同学屈指论,往往传经接师座。故人再与瀛洲选,一郑荥阳尚摧挫。 失群行李独淹泊,有价文章久传播。燕山此度六往来,未免征衫被尘涴。 干时少术非尔病,当路无援是谁过。向来人尽弃所长,远到君能见其大。 古人可作乃殊代,同调相求凡几个。勿将时命较穷通,只许才名出寒饿。 羡君有志成果决,笑我无端逐游惰。偶逢知己私自叹,每送归人辄相贺。 荆榛满地羊触藩,日月周天蚁旋磨。故乡乐事殊可忆,欲往从之正无那。 秋风一骑不可留,八月江田熟香糯。
lán fēng jiān xún   qíng gōu xīn yuè lián qián shǔ tuì 退 xīn liáng   mén wài shēn chéng kǎn
shí yǒu guò yán bié   máo guī tuó náng kōng lín jiǔ shē lái   xǐng yǎn xiāng kàn dàn chóu zuò
piān xuē gǎo 稿 jiā   liú shī cán zhǔ cái yǎn lòu fēi ěr   qiáng zhū chéng tuò
yǒng dōng tóng xué zhǐ lùn   wǎng wǎng chuán jīng jiē shī zuò rén zài yíng zhōu xuǎn   zhèng xíng yáng shàng cuī cuò
shī qún xíng yān   yǒu jià wén zhāng jiǔ chuán yān shān liù wǎng lái   wèi miǎn zhēng shān bèi chén
gàn shí shǎo shù fēi ěr bìng   dāng yuán shì shuí guò xiàng lái rén jǐn suǒ zhǎng   yuǎn dào jūn néng jiàn
rén zuò nǎi shū dài   tóng tiáo xiàng qiú fán jiāng shí mìng jiào qióng tōng   zhǐ cái míng chū hán è 饿
xiàn jūn yǒu zhì chéng guǒ jué   xiào duān zhú yóu duò ǒu féng zhī tàn   měi sòng guī rén zhé xiāng
jīng zhēn mǎn yáng chù fān   yuè zhōu tiān xuán xiāng shì shū   wǎng cóng zhī zhèng
qiū fēng liú   yuè jiāng tián shú xiāng nuò