唐代 徐夤
夜长偏觉漏声迟,往往随歌惨翠眉。黄叶落催砧杵日, 子规啼破梦魂时。明妃去泣千行泪,蔡琰归梳两鬓丝。 四皓入山招不得,无家归客最堪欺。
zhǎng piān jué lòu shēng chí   wǎng wǎng suí cǎn cuì méi huáng luò cuī zhēn chǔ  
guī mèng hún shí míng fēi qiān xíng lèi   cài yǎn guī shū liǎng bìn
hào shān zhāo   jiā guī zuì kān