虫豸诗·虻

唐代 元稹
阴深山有瘴,湿垫草多虻。众噬锥刀毒,群飞风雨声。 汗粘疮痏痛,日曝苦辛行。饱尔蛆残腹,安知天地情。 千山溪沸石,六月火烧云。自顾生无类,那堪毒有群。 搏牛皮若截,噬马血成文。蹄角尚如此,肌肤安可云。 辛螫终非久,炎凉本递兴。秋风自天落,夏蘖与霜澄。 一镜开潭面,千锋露石棱。气平虫豸死,云路好攀登。
yīn shēn shān yǒu zhàng   shī 湿 diàn cǎo duō méng zhòng shì zhuī dāo   qún fēi fēng shēng
hàn zhān chuāng wěi tòng   xīn xíng bǎo ěr cán   ān zhī tiān qíng
qiān shān fèi shí   liù yuè huǒ shāo yún shēng lèi   kān yǒu qún
niú ruò jié   shì xuè chéng wén jiǎo shàng   ān yún
xīn shì zhōng fēi jiǔ   yán liáng běn xīng qiū fēng tiān luò   xià niè shuāng chéng
jìng kāi tán miàn   qiān fēng shí léng píng chóng zhì   yún hǎo pān dēng