崇政殿後春晴即事

宋代 王安石
悠悠独梦水西轩,百舌枯头语更繁。 山鸟不应知地禁,亦逢春暖即啾喧。
yōu yōu mèng shuǐ 西 xuān   bǎi shé tóu gèng fán  
shān niǎo yīng zhī jìn   féng chūn nuǎn jiū xuān