重阳作

清代 丘逢甲
秋风万里南归客,欲耕无田住无宅。重阳无酒无黄花,更嗟不及陶彭泽。 五年客里逢重阳,江山信美嗟吾乡。黄花犹向战场发,次公虽醒何能狂? 青山入城誇富贵,卜居已失山家味。每逢佳节欲登高,却嫌山有金银气。 湘子桥颓石欲枯,文公祠古寒秋芜。潮州老守挂冠去,南来吾道行益孤。 海气昏昏天欲坠,且食蛤蜊知许事。满城风雨铸新诗,幸无败兴催租吏。
qiū fēng wàn nán guī   gēng tián zhù zhái chóng yáng jiǔ huáng huā   gèng jiē táo péng
nián féng chóng yáng   jiāng shān xìn měi jiē xiāng huáng huā yóu xiàng zhàn chǎng   gōng suī xǐng néng kuáng  
qīng shān chéng kuā guì   shī shān jiā wèi měi féng jiā jié dēng gāo   què xián shān yǒu jīn yín
xiāng zi qiáo tuí shí   wén gōng hán qiū cháo zhōu lǎo shǒu guà guān   nán lái dào héng
hǎi hūn hūn tiān zhuì   qiě shí zhī shì mǎn chéng fēng zhù xīn shī   xìng bài xìng cuī