重阳山居
诗人自古恨难穷,暮节登临且喜同。四望交亲兵乱后,
一川风物笛声中。菊残深处回幽蝶,陂动晴光下早鸿。
明日更期来此醉,不堪寂寞对衰翁。
shī
诗
rén
人
zì
自
gǔ
古
hèn
恨
nán
难
qióng
穷
,
mù
暮
jié
节
dēng
登
lín
临
qiě
且
xǐ
喜
tóng
同
。
。
sì
四
wàng
望
jiāo
交
qīn
亲
bīng
兵
luàn
乱
hòu
后
,
yī
一
chuān
川
fēng
风
wù
物
dí
笛
shēng
声
zhōng
中
。
。
jú
菊
cán
残
shēn
深
chù
处
huí
回
yōu
幽
dié
蝶
,
bēi
陂
dòng
动
qíng
晴
guāng
光
xià
下
zǎo
早
hóng
鸿
。
。
míng
明
rì
日
gēng
更
qī
期
lái
来
cǐ
此
zuì
醉
,
bù
不
kān
堪
jì
寂
mò
寞
duì
对
shuāi
衰
wēng
翁
。
。