重阳近矣风雨骤至诵邠老满城风雨近重阳之句辄为一章书呈教授沅陵

宋代 赵蕃
好诗不在多,自足传不朽。池塘生春草,馀句世无取。 诗家黄州潘,苏黄逮师友。六义极渊源,一贯相授受。 秋风有奇思,箪瓢忘巷陋。奈何催租人,败之不使就。 我谓此七字,已敌三千首。政使无败者,意尽终难又。 纵令葺成章,未免加饤饾。衣锦欲尚絅,何尝炫文绣。 一洗凡马空,浪说充天厩。重阳晴则已,雨必风在口。 今兹季月来,阴雨变时候。愔愔爵罗门,寂寂鸟噪牖。 黄花冷未芳,黄叶扫复有。颇将写吾怀,渠在那出手。 并想东篱人,瞻前忽焉后。
hǎo shī zài duō   chuán xiǔ chí táng shēng chūn cǎo   shì    
shī jiā huáng zhōu pān   huáng dǎi shī yǒu liù yuān yuán   guàn xiāng shòu shòu    
qiū fēng yǒu   dān piáo wàng xiàng lòu nài cuī rén bài   zhī shǐ jiù 使    
wèi   sān qiān shǒu zhèng shǐ 使 bài zhě   jǐn zhōng nán yòu    
zòng lìng chéng zhāng   wèi miǎn jiā dìng dòu jǐn shàng jiōng   cháng xuàn wén xiù    
fán kōng   làng shuō chōng tiān jiù chóng yáng qíng   fēng zài kǒu    
jīn yuè lái   yīn biàn shí hou yīn yīn jué luó mén   niǎo zào yǒu    
huáng huā lěng wèi fāng   huáng sǎo yǒu jiāng xiě huái 怀   zài chū shǒu    
bìng xiǎng dōng rén   zhān qián yān hòu