重阳后一日次韵老杜九日蓝田崔氏庄

两汉 刘雄
鹪鸟巢枝已觉宽,平居爱日且为欢。卧游恰称将军腹,寡学真惭博士冠。 近理琴书自宜老,时当霜露未成寒。重阳不作登高计,只作寻常驹隙看。
jiāo niǎo cháo zhī jué kuān   píng ài qiě wèi huān yóu qià chēng jiāng jūn   guǎ xué zhēn cán shì guān
jìn qín shū lǎo   shí dāng shuāng wèi chéng hán chóng yáng zuò dēng gāo   zhǐ zuò xún cháng kàn