重阳后寄林君佐

唐代 王翰
秋度重阳尽,寒随夜雨来。菊荒陶令宅,云暗越王台。 战伐行人苦,诛求寡妇哀。济时无上策,尸位愧庸才。 北去瞻天远,南游指日回。客愁长自写,乡思不堪裁。 海上云千叠,生前酒一杯。相思存潦倒,远别漫徘徊。 伫看凌霄翮,春风到上台。
qiū chóng yáng jǐn   hán suí lái huāng táo lìng zhái   yún àn yuè wáng tái
zhàn xíng rén   zhū qiú guǎ fu āi shí shàng   shī wèi kuì yōng cái
běi zhān tiān yuǎn   nán yóu zhǐ huí chóu zhǎng xiě   xiāng kān cái
hǎi shàng yún qiān dié   shēng qián jiǔ bēi xiāng cún liáo dǎo   yuǎn bié màn pái huái
zhù kàn líng xiāo   chūn fēng dào shàng tái