重阳分韵得放字

宋代 魏了翁
层云生夕霏,寒雨湿青嶂。 平生爱九九,谁谓不可伏。 盈盈黄鞠华,采采郁金鬯。 点检襟袖间,清芬固无恙。 门前秋阴阴,席春春盎盎。 惟余忧时心,忽忽未肯放。
céng yún shēng fēi   hán shī 湿 qīng zhàng  
píng shēng ài jiǔ jiǔ   shuí wèi  
yíng yíng huáng huá   cǎi cǎi jīn chàng  
diǎn jiǎn jīn xiù jiān   qīng fēn yàng  
mén qián qiū yīn yīn   chūn chūn àng àng  
wéi yōu shí xīn   wèi kěn fàng