重阳二首 其二

宋代 韩琦
菊有花争一日先,次逢佳节色增妍。任飘杯面黄金碎,好听歌喉白雪圆。 戏马遗风应索寞,抱螺高兴且留连。良辰俯仰嗟陈迹,莫惜欢吟烂醉眠。
yǒu huā zhēng xiān   féng jiā jié zēng yán rèn piāo bēi miàn huáng jīn suì hǎo   tīng hóu bái xuě yuán    
fēng yīng suǒ   bào luó gāo xīng qiě liú lián liáng chén yǎng jiē chén   huān yín làn zuì mián