冲雪送陆子静

宋代 杨万里
猛落还中歇,疏飞忽骤繁。 平欺芦屋脊,偏护竹篱根。 对面看童子,低头印手痕。 销魂送行客,行客更销魂。
měng luò hái zhōng xiē   shū fēi zhòu fán  
píng   piān zhú gēn  
duì miàn kàn tóng   tóu yìn shǒu hén  
xiāo hún sòng xíng   xíng gèng xiāo hún