重午山蹊独步

宋代 洪咨夔
扶病索清荫,循林步幽霏。 花拈勃姑饭,草拾虾蟆衣。 良药觞手是,壮容转头非。 易补天上漏,难驻人间晖。 寒暑递流斡,悲乐相因依。 功名少终吉,富贵多危机。 李泌语欲咽,屈平志空违。 不如满引酒,举世知我希。
bìng suǒ qīng yīn   xún lín yōu fēi  
huā niān fàn   cǎo shí  
liáng yào shāng shǒu shì   zhuàng róng zhuǎn tóu fēi  
tiān shàng lòu   nán zhù rén jiān huī  
hán shǔ liú   bēi xiāng yīn  
gōng míng shǎo zhōng   guì duō wēi  
yàn   píng zhì kōng wéi  
mǎn yǐn jiǔ   shì zhī