重午

宋代 张镃
林间忘时节,今朝忽重午。 雨过天未昧,轻阴障初暑。 追思儿童日,争先缠彩缕。 葵榴映昌歜,梅李参角黍。 书堂给休假,欢呼屡跳舞。 但喜逢佳辰,那知岁如许。 遄经六六回,劳生竟何补。 幸早安静乐,飞潜伴鳞羽。 犹怜艾作人,狞瞠俨当户。 想其亦处畏,势险正骑虎。 孰若平地我,不随时仰俯。 门前鸥鹭波,宅畔花柳圃。 晨看一卷经,暮饮三杯醑。 诗成诗落韵,格调任逾矩。 大胜汩罗人,独醒徒自苦。
lín jiān wàng shí jié   jīn zhāo chóng  
guò tiān wèi mèi   qīng yīn zhàng chū shǔ  
zhuī ér tóng   zhēng xiān chán cǎi  
kuí liú yìng chāng chù   méi cān jiǎo shǔ  
shū táng gěi xiū jià   huān tiào  
dàn féng jiā chén   zhī suì  
chuán jīng liù liù huí   láo shēng jìng  
xìng zǎo ān jìng   fēi qián bàn lín  
yóu lián ài zuò rén   níng chēng yǎn dàng  
xiǎng chù wèi   shì xiǎn zhèng  
shú ruò píng   suí shí yǎng  
mén qián ōu   zhái pàn huā liǔ  
chén kàn juàn jīng   yǐn sān bēi  
shī chéng shī luò yùn   diào rèn  
shèng luó rén   xǐng