重午

宋代 李纲
谁将佳节号天中,阳极阴生五自重。角黍但能娱幼稚,綵丝那得制蛟龙。 千年沉汨英灵在,万里浮菖习俗同。逐客有家归未得,满怀离恨寄南风。
shuí jiāng jiā jié hào tiān zhōng   yáng yīn shēng zhòng jiǎo shǔ dàn néng yòu zhì cǎi   de zhì jiāo lóng    
qiān nián chén yīng líng zài   wàn chāng tóng zhú yǒu jiā guī wèi mǎn   huái 怀 hèn nán fēng