冲卿席上得行字

宋代 王安石
二年相值喜同声,并辔尘沙眼亦明。 新诏各从天上得,残樽同向月边倾。 已嗟後会欢难必,更想前官责尚轻。 黾勉敢忘君所勖,古人忧乐有违行。
èr nián xiāng zhí tóng shēng   bìng pèi chén shā yǎn míng  
xīn zhào cóng tiān shàng   cán zūn tóng xiàng yuè biān qīng  
jiē hòu huì huān nán   gèng xiǎng qián guān shàng qīng  
mǐn miǎn gǎn wàng jūn suǒ   rén yōu yǒu wéi xíng