崇女撷菜煮羹

宋代 程公许
久识道腴知隽永,更从禅悦悟精微。投床忽作还乡梦,雪暖西山笋蕨肥。
jiǔ shí dào zhī juàn yǒng   gèng cóng chán yuè jīng wēi tóu chuáng zuò huán xiāng mèng xuě   nuǎn shān 西 sǔn jué féi