舂陵闻雁

宋代 寇准
危栏秋尽偶来凭,霜落秋山爽气澄。 谁道衡阳无雁过,数声残日下舂陵。
wēi lán qiū jǐn ǒu lái píng   shuāng luò qiū shān shuǎng chéng  
shuí dào héng yáng yàn guò   shù shēng cán xià chōng líng