重九彦清出猎独处无聊

宋代 洪皓
独上层楼意已阑,栏干倚遍悄无言。 白衣不至黄花少,怅望庭闱涕泪繁。 秋节堪悲惟暮节,牛山独欢异龙山。 解嘲不见狂从事,落帽风流作等闲。
shàng céng lóu lán   lán gān biàn qiāo yán  
bái zhì huáng huā shǎo   chàng wàng tíng wéi lèi fán  
qiū jié kān bēi wéi jié   niú shān huān lóng shān  
jiě cháo jiàn kuáng cóng shì   luò mào fēng liú zuò děng xián