重九日为庚辰岁昙阳仙师化辰敬成长歌一章志感

明代 王世贞
万历之岁庚在辰,我师拍手谢世尘。西竺西池总西蜀,阳月阳日归阳神。 晴霞两片衬腮玉,夕宿数点搏眉颦。凝然金刚不坏身,独立宝座凌秋旻。 是时弟子皆伏泣,手剑忽挺光鳞鳞。老生舍身侍香火,自甘佛奴或道民。 谈无说有世不一,学士见挽传师真。少将灵迹托彤史,敢以卮言夸素臣。 下士闻道只大笑,何意众口成狺狺。吾师可虞日月毁,大教岂逐云雷屯。 所怜内境有罗刹,不妨外土来波旬。银环再贶许消息,金篦未引犹沈沦。 朝披夕诵了何益,如博日胜还日贫。回头转盻已陈迹,中天圆月十二新。 瓣香一缕断复续,风伯为我传峨岷。玉京斟酌沆瀣酒,浊世消渴支离人。 云君倘为下阊阖,霞䍐倏见扶飙轮。老生行脚粗已备,芒鞋布衲青纶巾。 不辞蹑景渡彼岸,眼底一众俱迷津。更祈仙伴有邹子,大吹黍律回阳春。
wàn zhī suì gēng zài chén   shī pāi shǒu xiè shì chén zhú 西 chí 西 zǒng shǔ 西 yáng   yuè yáng guī yáng shén    
qíng xiá liǎng piàn chèn sāi   宿 shǔ diǎn méi pín níng rán jīn gāng huài shēn   bǎo zuò líng qiū mín    
shì shí jiē   shǒu jiàn tǐng guāng lín lín lǎo shēng shě shēn shì xiāng huǒ   gān huò dào mín    
tán shuō yǒu shì   xué shì jiàn wǎn chuán shī zhēn shào jiàng líng tuō tóng shǐ gǎn   zhī yán kuā chén    
xià shì wén dào zhǐ xiào   zhòng kǒu chéng yín yín shī yuè huǐ   jiào zhú yún léi tún    
suǒ lián nèi jìng yǒu luó chà   fáng wài lái xún yín huán zài kuàng xiāo xi jīn   wèi yǐn yóu shěn lún    
cháo sòng le   shèng hái pín huí tóu zhuǎn chén zhōng   tiān yuán yuè shí èr xīn    
bàn xiāng duàn   fēng wèi chuán é mín jīng zhēn zhuó hàng xiè jiǔ zhuó   shì xiāo zhī rén    
yún jūn tǎng wéi xià chāng   xiá hǎn shū jiàn biāo lún lǎo shēng xíng jiǎo bèi máng   xié qīng guān jīn    
niè yǐng àn   yǎn zhòng jīn gèng xiān bàn yǒu zōu   chuī shǔ huí yáng chūn