重九前一日宿灵岩

宋代 林季仲
马上衰颓只自嗟,惊心那复见黄花。 花如相问终羞澁,底甚重阳不在家。
shàng shuāi tuí zhī jiē   jīng xīn jiàn huáng huā  
huā xiāng wèn zhōng xiū   shén chóng yáng zài jiā