重光诗

南北朝 刘孝威
赫赫重光,明明二圣。帝作储述,礼和乐正。中衢置樽,高堂悬镜。 其酌不穷,其明逾盛。德音孔昭,民胥攸咏。明明二圣,赫赫重光。 风神洒落,容止汪洋。瞻彼谈扇,载抑载扬。何斯天辩,如圭如璋。 颜闵函席,游夏升堂。以卿以士,惟公惟王。思媚储后,顾哉乐康。 芃芃黍苗,阴雨膏之。诜诜缨冕,储王道之。道之以礼,齐之以仁。 礼则穷神,言则穷神。训于四国,覃于万民。
chóng guāng   míng míng èr shèng zuò chǔ shù   yuè zhèng zhōng zhì zūn gāo táng   xuán jìng      
zhuó qióng   míng shèng yīn kǒng zhāo mín   yōu yǒng míng míng èr shèng   chóng guāng      
fēng shén luò   róng zhǐ wāng yáng zhān tán shàn zài   zài yáng tiān biàn guī   zhāng      
yán mǐn hán   yóu xià shēng táng qīng shì wéi   gōng wéi wáng mèi chǔ hòu zāi   kāng      
péng péng shǔ miáo   yīn gāo zhī shēn shēn yīng miǎn chǔ   wáng dào zhī dào zhī zhī   rén      
qióng shén   yán qióng shén xùn guó tán   wàn mín