齿坐呈山南诸隐

唐代 孟浩然
习公有遗坐,高在白云陲。樵子不见识,山僧赏自知。 以余为好事,携手一来窥。竹露闲夜滴,松风清昼吹。 从来抱微尚,况复感前规。于此无奇策,苍生奚以为。
gōng yǒu zuò   gāo zài bái yún chuí qiáo jiàn shí   shān sēng shǎng zhī
wèi hǎo shì   xié shǒu lái kuī zhú xián   sōng fēng qīng zhòu chuī
cóng lái bào wēi shàng   kuàng gǎn qián guī   cāng shēng wéi