池州春送前进士蒯希逸
芳草复芳草,断肠还断肠。自然堪下泪,何必更残阳。
楚岸千万里,燕鸿三两行。有家归不得,况举别君觞。
fāng
芳
cǎo
草
fù
复
fāng
芳
cǎo
草
,
duàn
断
cháng
肠
hái
还
duàn
断
cháng
肠
。
。
zì
自
rán
然
kān
堪
xià
下
lèi
泪
,
hé
何
bì
必
gèng
更
cán
残
yáng
阳
。
。
chǔ
楚
àn
岸
qiān
千
wàn
万
lǐ
里
,
yàn
燕
hóng
鸿
sān
三
liǎng
两
xíng
行
。
。
yǒu
有
jiā
家
guī
归
bù
不
dé
得
,
kuàng
况
jǔ
举
bié
别
jūn
君
shāng
觞
。
。