齿摇

明代 沈周
当唇一齿龋,将脱根槎枒。棘舌妨噍食,致忧岂云些。 动摇苦浮危,轶出奈参差。疑口常沮枚,比眼如碍沙。 山水失啸歌,日夕人叹嗟。终知莫附断,且怪久恋车。 憯憯滋流涎,数数抚断槎。欲拔涉梭诮,希生闻药涂。 聊存徒为耳,卒去何快邪。大似狡酷吏,作孽闹公衙。 还如败劣子,骛外莫安家。但得喷一嚏,迸落从谽谺。 嚼肉补空窾,呼酒洗豁厓。掀髯扪其馀,几辈栖残鸦。 作诗尚有告,伴老衍岁华。从迈勿以类,留二学吕誇。 湖乡堪养老,鲜美多鱼虾。
dāng chún chǐ 齿   jiāng tuō gēn chá shé fáng jiào shí zhì   yōu yún xiē    
dòng yáo wēi   chū nài cēn kǒu cháng méi   yǎn ài shā    
shān shuǐ shī xiào   rén tàn jiē zhōng zhī duàn qiě   guài jiǔ liàn chē    
cǎn cǎn liú xián   shuò shuò duàn chá shè suō qiào   shēng wén yào    
liáo cún wèi ěr   kuài xié shì jiǎo zuò   niè nào gōng    
hái bài liè zi   wài ān jiā dàn pēn bèng   luò cóng hān xiā    
jué ròu kōng kuǎn   jiǔ huō xiān rán mén   bèi cán    
zuò shī shàng yǒu gào   bàn lǎo yǎn suì huá cóng mài lèi liú   èr xué kuā    
xiāng kān yǎng lǎo   xiān měi duō xiā