池阳醉歌赠匡庐处士姚岩杰

唐代 顾云
九华太守行春罢,高绛红筵压花榭。四面繁英拂槛开, 帖雪团霞坠枝亚。空中焰若烧蓝天,万里滑静无纤烟。 弦索紧快管声脆,急曲碎拍声相连。主人怜才多倾兴, 许客酣歌露真性。春酎香浓枝盏黏,一醉有时三日病。 鼋潭鳞粉解不去,鸦岭蕊花浇不醒。肺枯似著炉鞲煽, 脑热如遭锤凿钉。蒙溪先生梁公孙,忽然示我十轴文。 展开一卷读一首,四顾特地无涯垠。又开一轴读一帙, 酒病豁若风驱云。文锋斡破造化窟,心刃掘出兴亡根。 经疾史恙万片恨,墨炙笔针如有神。呵叱潘陆鄙琐屑, 提挈扬孟归孔门。时时说及开元理,家风飒飒吹人耳。 吴兢纂出升平源,十事分明铺在纸。裔孙才业今如此, 谁人为奏明天子?銮驾何当猎左冯,神鹰一掷望千里。 戏操狂翰涴蛮笺,傍人莫笑我率然。
jiǔ huá tài shǒu xíng chūn   gāo jiàng hóng yán huā xiè miàn fán yīng kǎn kāi  
tiē xuě tuán xiá zhuì zhī kōng zhōng yàn ruò shāo lán tiān   wàn huá jìng xiān yān
xián suǒ jǐn kuài guǎn shēng cuì   suì pāi shēng xiāng lián zhǔ rén lián cái duō qīng xīng  
hān zhēn xìng chūn zhòu xiāng nóng zhī zhǎn nián   zuì yǒu shí sān bìng
yuán tán lín fěn jiě   lǐng ruǐ huā jiāo xǐng fèi shì zhù gōu shān  
nǎo zāo chuí záo dīng méng xiān sheng liáng gōng sūn   rán shì shí zhóu wén
zhǎn kāi juàn shǒu   yín yòu kāi zhóu zhì  
jiǔ bìng huō ruò fēng yún wén fēng zào huà   xīn rèn jué chū xīng wáng gēn
jīng shǐ yàng wàn piàn hèn   zhì zhēn yǒu shén chì pān suǒ xiè  
qiè yáng mèng guī kǒng mén shí shí shuō kāi yuán   jiā fēng chuī rén ěr
jīng zuǎn chū shēng píng yuán   shí shì fēn míng zài zhǐ sūn cái jīn  
shuí rén wéi zòu míng tiān   luán jià dāng liè zuǒ féng   shén yīng zhì wàng qiān
cāo kuáng hàn mán jiān   bàng rén xiào shuài rán