迟暮

宋代 陆游
迟暮固多感,况此岁峥嵘。霜霰忽已集,夜闻络纬鸣。 青灯不解语,依依有馀情。铜瓶煮寒泉,中作笙箫声。 沈忧能伤人,一夕白发生。蓬莱渺云海,金丹几时成。
chí duō gǎn   kuàng suì zhēng róng shuāng xiàn   wén luò wěi míng
qīng dēng jiě   yǒu qíng tóng píng zhǔ hán quán   zhōng zuò shēng xiāo shēng
shěn yōu néng shāng rén   bái shēng péng lái miǎo yún hǎi   jīn dān shí chéng