迟明

宋代 王安石
欹枕浩无情,蘧蘧独迟明。 霜繁红树老,云澹素蟾清。 倦鹊犹三尤,寒鸡未一鸣。 故山何处所,应有晓猿惊。
zhěn hào qíng   chí míng  
shuāng fán hóng shù lǎo   yún dàn chán qīng  
juàn què yóu sān yóu   hán wèi míng  
shān chǔ suǒ   yīng yǒu xiǎo yuán jīng