齿落用昌黎韵

宋代 王十朋
我来饶与夔,三载堕两齿。悬知年非永,早悟仕当已。 要须未落时,猛效二疏止。胡为一再落,不已良可耻。 慨然怀古人,未有长不死。因思年方少,辈行多胜己。 颜红齿牢洁,往往同逝水。吾衰况如许,宁复老彭比。 览镜视颜色,今昨不相似。行年五十五,万事可休矣。 功名与富贵,磨灭何足纪。但愿早还乡,俯育三百指。 婚嫁毕儿女,松楸依怙恃。弟兄饮真率,故旧忘汝尔。 齿牙任摇脱,肉食吾不视。有身久为患,无齿实堪喜。 始忧笑韩公,可惜陋子美。未必伤我心,兹言闻柳子。
lái ráo kuí   sān zài duò liǎng chǐ 齿 xuán zhī nián fēi yǒng   zǎo shì dāng
yào wèi luò shí   měng xiào èr shū zhǐ wéi zài luò   liáng chǐ
kǎi rán huái 怀 rén   wèi yǒu zhǎng yīn nián fāng shǎo   bèi xíng duō shèng
yán hóng chǐ 齿 láo jié   wǎng wǎng tóng shì shuǐ shuāi kuàng   níng lǎo péng
lǎn jìng shì yán   jīn zuó xiāng xíng nián shí   wàn shì xiū
gōng míng guì   miè dàn yuàn zǎo huán xiāng   sān bǎi zhǐ
hūn jià ér   sōng qiū shì xiōng yǐn zhēn shuài   jiù wàng ěr
chǐ 齿 rèn yáo tuō   ròu shí shì yǒu shēn jiǔ wéi huàn   chǐ 齿 shí kān
shǐ yōu xiào hán gōng   lòu zi měi wèi shāng xīn   yán wén liǔ zi