齿落戏作

宋代 楼钥
零落残牙齿,年来落欲空。 得鱼惟食冻,舍肉只餐葱。 休忆红绫餤,难吞栗棘蓬。 何须如剑树,始解振宗风。
líng luò cán chǐ 齿   nián lái luò kōng  
wéi shí dòng   shě ròu zhǐ cān cōng  
xiū hóng líng dàn   nán tūn péng  
jiàn shù   shǐ jiě zhèn zōng fēng