齿落词

唐代 王胄
己卯至庚辰,仲夏晦之暮。吾齿右排上,一齿脱而去。 呼吸缺吾防,咀嚼欠吾助。年龠惜不返,日驭走为蠹。 唇亡得无寒,舌在从何诉。辅车宜长依,发肤可增惧。 不须考前古,聊且为近喻。有如云中雨,雨散绝回顾。 有如枝上叶,叶脱难再附。白发非独愁,红颜岂私驻。 何必郁九回,何必牵百虑。开尊复开怀,引笔作长句。
mǎo zhì gēng chén   zhòng xià huì zhī chǐ 齿 yòu pái shàng   chǐ 齿 tuō ér
quē fáng   jué qiàn zhù nián yuè fǎn   zǒu wèi
chún wáng hán   shé zài cóng chē zhǎng   zēng
kǎo qián   liáo qiě wèi jìn yǒu yún zhōng   sàn jué huí
yǒu zhī shàng   tuō nán zài bái fēi chóu   hóng yán zhù
jiǔ huí   qiān bǎi kāi zūn kāi huái 怀   yǐn zuò cháng