齿落辞

唐代 白居易
嗟嗟乎双齿,自吾有之尔,俾尔嚼肉咀蔬,衔杯漱水; 丰吾肤革,滋吾血髓;从幼逮老,勤亦至矣。幸有辅车, 非无龂齶.胡然舍我,一旦双落。齿虽无情,吾岂无情。 老与齿别,齿随涕零。我老日来,尔去不回。嗟嗟乎双齿, 孰谓而来哉,孰谓而去哉?齿不能言,请以意宣。 为口中之物,忽乎六十馀年。昔君之壮也,血刚齿坚; 今君之老矣,血衰齿寒。辅车龂齶,日削月朘. 上参差而下卼臲,曾何足以少安。嘻,君其听哉: 女长辞姥,臣老辞主。发衰辞头,叶枯辞树。物无细大, 功成者去。君何嗟嗟,独不闻诸道经:我身非我有也, 盖天地之委形;君何嗟嗟,又不闻诸佛说:是身如浮云, 须臾变灭。由是而言,君何有焉?所宜委百骸而顺万化, 胡为乎嗟嗟于一牙一齿之间。吾应曰:吾过矣,尔之言然。
jiē jiē shuāng chǐ 齿   yǒu zhī ěr   ěr jué ròu shū   xián bēi shù shuǐ  
fēng   xuè suǐ   cóng yòu dǎi lǎo   qín zhì xìng yǒu chē  
fēi yín è   . rán shě   dàn shuāng luò chǐ 齿 suī qíng   qíng
lǎo chǐ 齿 bié   chǐ 齿 suí líng lǎo lái   ěr huí jiē jiē shuāng chǐ 齿  
shú wèi ér lái zāi   shú wèi ér zāi   chǐ 齿 néng yán   qǐng xuān
wèi kǒu zhōng zhī   liù shí nián jūn zhī zhuàng   xuè gāng chǐ 齿 jiān  
jīn jūn zhī lǎo   xuè shuāi chǐ 齿 hán chē yín è   xuē yuè juān   .
shàng cēn ér xià niè   céng shǎo ān   jūn tīng zāi  
cháng lǎo   chén lǎo zhǔ shuāi tóu   shù  
gōng chéng zhě jūn jiē jiē   wén zhū dào jīng   shēn fēi yǒu  
gài tiān zhī wěi xíng   jūn jiē jiē   yòu wén zhū shuō   shì shēn yún  
biàn miè yóu shì ér yán   jūn yǒu yān   suǒ wěi bǎi hái ér shùn wàn huà  
wéi jiē jiē chǐ 齿 zhī jiān yīng yuē   guò   ěr zhī yán rán