齿落

明代 沈周
七十三年与我存,一时迸落豁开门。车空已觉乘无物,舌棘犹嫌剩有根。 颠倒自怜临水漱,含胡人笑漏风言。数来满口今馀几,软粥香醪且瓦盆。
shí sān nián cún   shí bèng luò huō kāi mén chē kōng jué chéng shé   yóu xián shèng yǒu gēn    
diān dào lián lín shuǐ shù   hán hu rén xiào lòu fēng yán shù lái mǎn kǒu jīn ruǎn   zhōu xiāng láo qiě pén