齿落

明代 蓝仁
池草梦难成,风蝉断又鸣。衰年惟有睡,浮世自多惊。 映日携书近,分泉滴砚清。如何牙齿落,更欲较诗名。
chí cǎo mèng nán chéng   fēng chán duàn yòu míng shuāi nián wéi yǒu shuì   shì duō jīng    
yìng xié shū jìn   fēn quán yàn qīng chǐ luò 齿 gèng   jiào shī míng