池荷

宋代 张侃
水浅荷亭亭,风过半攲侧。入水元不濡,须臾见本色。 偶然成珠玑,至妙人孰测。乍散起微波,再圆聊作剧。 澜雨未舒晴,浮云时拥墨。小池瀰旧痕,一旦寓新饰。 荷平绿水深,翠满真堪惜。切勿溅成珠,漾去静如拭。
shuǐ qiǎn tíng tíng   fēng guò bàn shuǐ yuán   jiàn běn    
ǒu rán chéng zhū   zhì miào rén shú zhà sàn wēi zài   yuán liáo zuò    
lán wèi shū qíng   yún shí yōng xiǎo chí jiù hén   dàn xīn shì    
píng 绿 shuǐ shēn   cuì mǎn zhēn kān qiē jiàn chéng zhū yàng   jìng shì