赤谷

唐代 杜甫
天寒霜雪繁,游子有所之。岂但岁月暮,重来未有期。 晨发赤谷亭,险艰方自兹。乱石无改辙,我车已载脂。 山深苦多风,落日童稚饥。悄然村墟迥,烟火何由追。 贫病转零落,故乡不可思。常恐死道路,永为高人嗤。
tiān hán shuāng xuě fán   yóu yǒu suǒ zhī dàn suì yuè   chóng lái wèi yǒu
chén chì tíng   xiǎn jiān fāng luàn shí gǎi zhé   chē zǎi zhī
shān shēn duō fēng   luò tóng zhì qiǎo rán cūn jiǒng   yān huǒ yóu zhuī
pín bìng zhuǎn líng luò   xiāng cháng kǒng dào   yǒng wèi gāo rén chī