齿发叹

宋代 陆游
乐天悲脱发,退之叹堕齿;吾年垂九十,此事已晚矣。 发脱妨危冠,齿堕废大嚼,晨兴对清镜,何以慰寂寞?造物本无心,岂欲使汝衰。 曷不望长空,两曜无停时!
tiān bēi tuō   tuì 退 zhī tàn duò chǐ 齿   nián chuí jiǔ shí   shì wǎn  
tuō fáng wēi guān   chǐ 齿 duò fèi jué   chén xīng duì qīng jìng   wèi   zào běn xīn   shǐ 使 shuāi  
wàng cháng kōng   liǎng yào tíng shí