痴儿

宋代 王迈
痴儿缠五岁,器局稍精明。 弄笔夸郎罢,窥鸾效女兄。 顾瞻眸子俊,酬答舌头轻。 但愿身长健,看渠骨骼成。
chī ér chán suì   shāo jīng míng  
nòng kuā láng   kuī luán xiào xiōng  
zhān móu zi jùn   chóu shé tou qīng  
dàn yuàn shēn cháng jiàn   kàn chéng